Dữ Kiện Nói Gì? Phải chăng thế giới đang suy đồi?

Tôi đoán rất nhiều người được hỏi ngày xưa nhìn chung là có tốt đẹp hơn ngày nay không, sẽ nói là “Có!” bằng đôi mắt mơ màng, có khi ngấn lệ. Nhưng khi xem xét các dữ kiện, ta mới thấy rằng, về nhiều mặt, thời đại bây giờ là thời đại tuyệt vời nhất từng đến với con người.

Các bảng biểu sau đây từ The Odyssey cho thấy những xu hướng rõ rệt trong cải thiện đời sống con người về tỷ lệ nghèo đói, giáo dục, y tế, tỷ lệ tội phạm…

worse world chart 1worse world chart 2worse world chart 3

Vậy tại sao chúng ta lại cảm thấy mọi thứ ngày càng tệ hại?

6360424000470219961963211827_vqj2la2

 

Câu trả lời là ở những thiên vị tâm lý. Ở người già có thứ gọi là nảy bật “hồi tưởng” (the “reminiscence” bump) được phát hiện  cuối 1980, đầu 1990 : Khi các nhà nghiên cứu yêu cầu những người 70 tuổi nhớ lại các ký ức của mình, họ thường nhớ rõ nhất những gì xảy ra trong độ tuổi từ 10 – 30. Một hiệu ứng nữa là ký ức tích cực (the positivity effect), được giải thích trong bài báo khoa học năm 2005 của Mara Mather & Laura Carstensen: khi người ta già đi, họ thường trải nghiệm ít cảm xúc tiêu cực hơn, và họ dễ nhớ tới những thứ tích cực hơn. Hai điều này gộp lại làm cho người già dễ cảm thấy là dường như cuộc sống của họ thời trẻ dễ chịu hơn bây giờ “Và thời ấy, bình dị lắm con ơi…”. Nhưng tại sao kể cả chúng ta cũng thấy cuộc sống hiện đại ngày càng tệ, không chỉ ở cuộc sống nhỏ của chúng ta, bị sếp rầy la, học hành sa sút, bồ đá… mà cả tầm vĩ mô, phạm vi toàn cầu với các vấn đề “Lớn”? Thôi cùng coi từng vấn đề lớn ta hay nghĩ tới khi vẽ bức chân dung cuộc sống ảm đạm:

Rớt máy bay

Kích cỡ quá to của chiếc máy bay, trạng thái dường như là “phản tự nhiên” của việc không được kết nối với mặt đất, khả năng sống sót mỏng manh, sự bất lực chúng ta có thể hình dung khi là người trong cuộc… tất cả đều khiến tai nạn hàng không có cảm giác rất khủng khiếp, nhưng thực ra chúng lại rất hiếm. Máy bay ngày nay có vẻ rớt nhiều hơn, đơn giản là do có nhiều đường bay hơn, và nhiều người có thể mua vé máy bay hơn. Dù cho công nghệ và các quy định hàng không bây giờ đã có thể kéo giảm xác suất tai nạn xuống cực nhỏ, nhưng do mỗi năm vẫn có hàng chục triệu chuyến bay, chúng ta không thể tránh khỏi tai nạn. Bên cạnh đó, 300 người chết trong một chiếc máy bay rơi làm chúng ta sốc nặng, nhưng đừng quên đó chỉ là 10 ngày với tai nạn giao thông ở VN.

Độ độc ác của con người

Không cần phải nói rằng, trước khi thuốc súng được sử dụng rộng rãi và bom mìn được phát minh thì không thể có xả súng hay đánh bom liều chết, nhưng chuyện lạm sát thì đã diễn ra xuyên suốt lịch sử. Vlad III, nhân vật lịch sử Đông Âu tạo cảm hứng cho hình tượng Bá tước Dracula, có sở thích xiên cọc, tức là dùng que nhọn đâm từ hậu môn đến miệng nạn nhân. Ông này có thể thản nhiên ăn uống giữa rừng cọc xiên hàng chục ngàn người chết và gần chết. Ngô Mạt đế Tôn Hạo móc mắt, lột da mặt, chặt tay chân, thiêu sống bề tôi. Hay Hoàng đế Nero, người đốt tín đồ Ki-tô Giáo làm đèn ban đêm… Bạn nghĩ sự tàn bạo của IS là vô tiền khoáng hậu? Chẳng qua chúng xuất hiện ở một thời đại mà người, người, nhà nhà đi đâu cũng có những cái màn hình chiếu đi chiếu lại cảnh chặt đầu của chúng, chứ thủ pháp bọn hậu bối này đã hơn ai.

Vlad III

Chiến tranh

Sự  máu me của chiến tranh hiện đại đến từ những vũ khí hiện đại. Cổ nhân cũng rất hào hứng đánh lộn, chẳng qua là họ không có tên lửa điều khiển từ xa hay bom hạt nhân để chơi nhau thôi.

Việc kẻ thù cách vạn dặm cũng có thể trút mưa bom lửa đạn xuống đầu mình khiến ta có cảm tưởng chiến tranh ngày nay có độ thảm khốc chưa từng có. Ấy vậy mà khi so lại, dù số lượng chết trong các cuộc chiến tranh ngày xưa không cao bằng ngày nay, nhưng dân số ngày xưa lại nhỏ hơn, cho nên tỷ lệ thương vong nhiều khi cũng ngang ngửa. Ví dụ, cuộc Thập Tự Chinh giết chết (ước tính thấp) 1 triệu người trong một thế giới chỉ có 400 triệu, đó là tỷ lệ cao hơn cuộc Đại Đồ Sát Do Thái (6 triệu). Tính toán tương tự, thương vong của cuộc chiến Ba mươi Năm của Đế chế La Mã Thần thánh cao hơn Đệ Nhất Thế chiến và cùng tầm vóc với Đệ Nhị Thế chiến.

Chúng ta cũng chẳng thường choảng nhau như trước. Sau năm 1945, chúng ta đã không còn thấy loại chiến tranh có sức tàn phá nhất, cuộc ẩu đả của các siêu cường. “Từ những năm 90, Joshua Goldstein  và các nhà khoa học đã ghi nhận các cuộc chiến tranh đang diễn ra trên thế giới , bao gồm nội chiến và cả chiến tranh giữa các quốc gia nhỏ và nghèo. Họ nhận ra rằng bảng danh sách cứ ngày càng ngắn dần. Các viện nghiên cứu tại Oslo & Uppsala đã tổng hợp các bộ dữ liệu về thương vong chiến tranh toàn cầu từ năm 1946, và các biểu đồ của họ cho thấy xu hướng giảm không lẫn vào đâu được. Số tử trận trên đầu người đã giảm xuống 10 lần từ đỉnh điểm của Đệ Nhị Thế chiến cho tới chiến tranh Triều Tiên, rồi tụt không phanh xuống 100 lần nữa tính tới giữa thập niên 2000. Ngay cả khi con số ấy ngóc lên do chiến cuộc ở Iraq & Syria, thì thế giới vẫn còn thua xa con số của các thập kỷ trước. Các bộ dữ liệu khác cho thấy số lượng các cuộc diệt chủng và tàn sát đã suy giảm đáng kể . Những suy giảm này rõ rệt đến mức chúng không còn phụ thuộc vào số tử thi chính xác: các ước tính có trật 25%, 100%, hay  250% đi nữa thì dường dốc xuống vẫn rành rành ở đó.”

Bệnh tật

Trừ những ai lo âu vô lý cực độ và các nhà giả thuyết âm mưu, tôi không nghĩ nhiều người sẽ đổ lỗi những dịch bệnh quái ác ngày nay cho thời buổi công nghệ. Nhưng rất tiếc nỗi lo sợ thường trực về những dịch bệnh ấy lại góp phần vào cảm giác rằng thời hiện đại tồi tệ hơn.

HIV/AIDS, SARS, H5N1, MERS… cùng những từ viết tắt kinh hoàng khác đã lần lượt ập lên nhân loại. Một yếu tố khách quan giúp chúng hoành hành đó là giao thông hiện nay quá tiện lợi. Năm 1017, một người ở vùng đất ngày nay là Việt Nam sẽ có rất ít rủi ro nhiễm một căn bệnh xuất phát từ Trung Đông, nhưng 2017, bạn có thể dính chưởng ngay ở quán bún trước nhà. Những người bị nhiễm giai đoạn sớm, hoặc nguy hiểm hơn là những người mang mầm bệnh mà không có triệu chứng (carrier) có thể mang tại họa đi khắp địa cầu trong thời gian tính bằng giờ.

human ooze.png

Mật độ dân số cũng góp phần vào độ quái ác của bệnh tật. Khi dân số tăng quá cao như hiện nay, ở các nước nghèo thì tình hình vệ sinh, dịch tễ, nước sạch không đảm bảo; ở các thành phố lớn của các nước giàu thì quá đông, chật chội … đều là những ổ dịch tiềm tàng, giúp virus lây từ người này qua người khác rất nhanh, tăng tốc quá trình tiến hóa thành các chủng nguy hiểm. Trẻ em là đối tượng có hệ miễn dịch yếu, và một bước tiến vĩ đại của thời hiện đại, đưa mọi trẻ em đến trường có một hệ quả là buộc chúng mỗi ngày đều dành một khoảng thời gian dài ở nơi đầy rẫy những mầm bệnh, nhất là ở các trẻ mà thói quen vệ sinh chưa được phát triển. Hiện tượng này cũng xảy ra ở mô hình chăn nuôi công nghiệp, với số lượng con/diện tích quá lớn, góp phần vào sự nổi lên của các dịch bệnh trên động vật và qua trung gian động vật.

Ngoài ra, việc lạm dụng thuốc kháng sinh hiện nay chính là chúng ta đang chọn lọc nhân tạo ra những siêu trùng có sức đề kháng mạnh mẽ nhất, và hiện tại tốc độ xuất hiện của chúng đã bỏ xa tốc độ khám phá cũng như dược lực của các kháng sinh mới.

Còn đối với những bệnh không lây như tim mạch, tiểu đường, ung thư, hai lí do khiến ta cảm thấy chúng ngày càng nhiều: chúng ta hiện sống dai quá và thiết bị y tế giờ tốt quá. Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng sự thật là chưa bao giờ tuổi thọ con người cao như ngày nay [], chúng ta đang cố gắng kéo một cỗ máy chỉ có tuổi thọ 40 năm (người tiền sử) chạy 80 năm, và chắc chắn phải có hỏng hóc xảy ra. Tỷ lệ ung thư giờ có vẻ cao có thể đơn giản vì trước đây có ung thư người ta không phát hiện được, và người bệnh bị chẩn đoán nhầm hay được cho là chết không rõ nguyên nhân. Xã hội phương Tây bị ám ảnh bởi tim mạch, tiểu đường cũng là do công nghệ hiện đại đã giúp thực phẩm rẻ và thừa mứa hơn bao giờ hết. Những thứ do tiến bộ mang lại như công việc ngày nay nhẹ nhàng, thời gian lao động ngắn và ít cần di chuyển… rốt cuộc lại góp phần dẫn đến một lối sống thụ động đầy rủi ro.

Và cuối cùng, là phương tiện truyền thông

Ngày xưa có thiên tai, địch họa, chiến tranh, tội ác không? Có chứ, nhưng chúng ta không thể biết, ít nhất là biết liền. Sẽ mất hàng tháng để truyền tin tức về một thảm họa trong nước, hàng năm trời để nó có thể đến được bên kia bờ đại dương, mà khi đó nó đã mất đi tính “thời sự” mà mang màu sắc truyện kể. Hầu hết lịch sử loài người, chúng ta chỉ biết việc trong làng trong xã mình, mà 99% thời gian là êm đềm, không gì hơn hoạnh họe con gà con vịt. Ta không có sự thuận tiện được cảm thấy xót thương giùm một em bé chết trong chiến tranh Syria, phẫn nộ khi một chiếc xe tải khủng bố lao vào đoàn người ở Nice, hay bất an khi nghe tin lại một gia đình chủ tiệm vàng ở đầu kia Tổ quốc bị sát hại… về địa lý thì các sự kiện vẫn xa như vậy, nhưng tình cảm của chúng ta bị kéo gần. Bởi tiền nhân nói “Knowledge is power” (Kiến thức là sức mạnh), rồi cũng nói “Ignorance is bliss” ({Nhưng} Hạnh phúc là bất tri).

media.jpg

Về cơ bản, báo đài đang làm chúng ta trầm cảm để kiếm ăn. Các tin tức về cái ác, cái xấu xí, cái gây choáng thì được người đọc quan tâm nhiều hơn các gương tốt, các việc thiện, các thành tựu, bởi tiến hóa đã khiến chúng ta nhạy cảm với các tín hiệu về mối nguy hơn những tín hiệu khác. Những đơn vị truyền thông nào khai thác điểm yếu đó, phủ đầy mặt báo và đầu đề của mình những dòng tít giựt gân, những hình ảnh sốc và đem hết những gì tiêu cực trên thế giới về thì được chúng ta tưởng thưởng bằng việc mua báo hay đăng ký kênh. Chính chúng ta đã chọn lọc nhân tạo ra chủng báo lá cải siêu cấp & những trang nhất chém bão như hôm nay, nơi nhân loại gom hết những tiêu cực của mình vào một đống rác lớn để cùng hít hà mà nhức nhối.

***

Phải chăng điều đó có nghĩa là các vấn đề hiện tại chúng ta đang đối mặt không nghiêm trọng, không đáng bận tâm? Không phải, ta rất cần phải xử lý chúng, nhưng phải là với tâm thế tỉnh táo, ý thức rõ ngọn đuốc ở trên tay mình và không bị khuynh hướng suy hoại (Declinism) làm bi quan không cần thiết. Tôi xin kết luận bằng một câu trong bài đăng trên blog Reuters:

Rất nhiều người đang nghe tin từ rất nhiều người khác trong lúc họ phải cạnh tranh giành cùng những nguồn tài nguyên, hay ít hơn. Kết quả: một thế giới ồn ào hơn, và nhiều sợ hãi về tiếng ồn ấy hơn, nhưng không hẳn là chất chứa nhiều khủng hoảng sâu sắc hơn.”

Ảnh đầu bài

Advertisements

[Bài dịch] Vụ Mùa Lo Sợ: Có nên trồng GMO?

Đây là một bài dịch lỏng từ trang web đi kèm phim tài liệu Harvest of Fear của PBS, nhưng tôi cố gắng giữ nguyên giọng điệu của các lý luận. Dù số liệu đã rất cũ (hơn mười mấy năm trước rồi), nhưng giá trị của các lập luận vẫn còn nhờ cách trình bày trung lập và tính thách thức, những điều đã tạo cảm hứng cho Lý Luận Lậu thực hiện blog Logic Mafia. Xin mời các bạn đọc.

Lưu ý: hình ảnh từ bài viết gốc

Ở các trang sau, bạn sẽ được hỏi 7 lần cùng một câu hỏi: “Dựa trên những gì bạn đã biết, bạn có cho rằng chúng ta nên canh tác sinh vật biến đổi gen (GMO) không?”. Mỗi lần như vậy, bạn phải trả lời “Có” hay “Không”, và dựa trên câu trả lời của mình, bạn sẽ nhận được một phản biện chất vấn ý kiến của mình. Vậy, bài viết này đưa ra 6 lập luận ủng hộ cây GM và 6 lập luận chống đối, nhưng dù bạn trả lời có hay không, bạn cũng sẽ chỉ thấy được lập luận của bên nghịch với ý của mình.

1

Giới thiệu

Các đơn vị tư nhân, chính phủ và nhiều nhà khoa học khen ngợi những ưu điểm của thực phẩm biến đổi gen với nông nghiệp, hệ sinh thái, sức khỏe và phúc lợi của con người, bao gồm việc nuôi sống cả một hành tinh quá tải.Cũng nhiệt huyết không kém là các hội bảo vệ người tiêu dùng, các nhà hoạt động môi trường, tổ chức tôn giáo và một số nhà khoa học cảnh báo về những hậu quả về sức khỏe, môi trường và kinh tế – xã hội không lường trước được.

Cuộc tranh luận này liên quan đến một điều hết sức quan trọng với mỗi chúng ta: thứ mà chính mình và con cái mình đang ăn hàng ngày. Dù bạn có biết hay chưa thì bạn đã và đang ăn thực phẩm GM. Các thành phần có nguồn gốc GM, dưới dạng các enzyme biến tính có trong rất nhiều loại bánh mì, phô mai, nước ngọt bia và nông dân các nước đã trồng các loại cây GM từ giữa thập niên 90. Dù có rất ít rau củ quả GM tươi bán ngoài siêu thị, nhưng các loại thực phẩm đã qua nhiều bước chế biến như ngũ cốc ăn sáng và dầu thực vật rất có khả năng chứa ít nhiều thành phần GM, bởi vì các công ty thực phẩm lấy nguyên liệu thô như đậu nành và bắp từ nhiều nguồn khác nhau và đưa vào cùng một quy trìnhs ản xuất.

Việc trồng cây GM đang lan rộng nhanh chóng trên thế giới. Từ []. Doanh số bán thực phẩm GM tăng vọt từ 75 triệu đô-la vào năm 1995 lên mức 2,3 tỉ đô-la năm 1999, và năm 2016 là.

Còn hơi sớm để biết được lợi hay hay gì được báo trước về GMO sẽ thành hiện thực. Nhưng ngay lúc này, công nghệ GM đã đặt ra rất nhiều câu hỏi hóc búa về khoa học, đạo đức, luật pháp, và kinh tế cần phải được bàn luận kỹ lưỡng.

Dựa trên những gì bạn đã biết, bạn có cho rằng chúng ta nên cho phép trồng cây biến đổi gen không?

Tuyệt chiêu đơn giản, rẻ tiền nhất để tránh sa lầy trong công việc, học tập – Bullet Journal

[Bưng từ blog cũ 🙂 ]

Tôi đã kinh qua khá nhiều công cụ hỗ trợ đặt mục tiêu & lập kế hoạch. Cũng đã rất nhiều lần đọc một cuốn sách “self-help” (sách “tu thân” để sống và làm việc tốt hơn, dạng như “Tôi tài giỏi”) mà “…ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa…” và phấn khởi tự nhủ “Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!”, tràn ngập hy vọng về “Một tương lai tươi sáng đang chờ đợi chúng ta!”. Được khoảng 24 tiếng: kết cục thì vẫn giống như đội Hỏa Tiễn trong phim Pokémon, bay cao, bay luôn.

Và qua bao nhiêu sách, chương trình và công cụ đó, tôi hiểu ra được sự thật: những công cụ phức tạp chỉ để tăng đẳng cấp của những người đã có thói quen làm việc hiệu quả, còn với người chưa từng có thói quen làm việc hiệu quả, hệ thống càng phức tạp họ chỉ càng chán và bỏ nhanh mà thôi. LogicMafia cũng chẳng cần nêu VD hay dẫn chứng, ai đọc đến đây chắc cũng có vài kinh nghiệm vỡ mộng với self-help. Cái những người như chúng ta cần là một thứ gì giản dị tới không còn cớ nào bỏ cuộc. Vậy nên không dài dòng văn tự giới thiệu sâu xa gì nữa, đi thẳng vào phương pháp tạo sự chủ động trong công việc đơn giản đến nỗi tôi không hy vọng nó có kết quả nữa, tôi BIẾT nó sẽ có kết quả!

 

PHƯƠNG PHÁP ĐẦU DÒNG – BULLET JOURNAL

Ngắn gọn nhất là bạn xem video này, thề là chỉ cần tiếng Anh vỡ lòng.

Nếu chưa lĩnh hội được sự khai sáng trong video trên, sau đây là phần mà LogicMafia đã phân tích kỹ bằng tiếng Việt

LẮP RÁP

Bạn cần: 1 cuốn tập (vở), 1 cây viết (bút), 8 ngày thử nghiệm. HẾT.

Bạn làm:

Bước 1: Lật trang 1, tạo 1 cái Mục Lục, như sách vậy đó, để dễ tìm lại những gì bạn cần chứ hổng có gì.

B2: Lật qua trang kế, đánh số 2 trang đối diện nhau, lấy thước kẻ 2 hàng chia mỗi trang ra làm ba theo chiều ngang. Vậy là 2 trang có 6 ô, ghi tên các tháng sắp tới vô đầu mỗi trang. Đó, kẻ 2 hàng, viết mấy chữ là có lịch trình 6 tháng tới rồi! Đây là cái Tương Lai, không những các việc cần làm trong những tháng tới mà những gì đã làm được trong tháng trước đều ghi được vào.

B3: Lật tiếp (phương pháp này chỉ có lật và lật) tới trang kế bên, đánh số, ghi tên Tháng hiện tại vô rồi từ trên xuống dưới đánh số từ 1 đến 30 hay 31, rồi tra lịch coi ngày 1 là thứ mấy rồi ghi tắt tên thứ kế bên, VD ngày 1/8/2015 là thứ 7 thì cứ viết chữ B kế bên rồi C-H-B-T-N-S-B-C đánh tới chứ không cần nhìn lịch nữa (hiển nhiên, nhưng cứ phải nói, bài hướng dẫn mà!).

B4: Ở trang đối diện trang Tháng, đánh số, ghi chữ Cần Làm và liệt kê những việc quan trọng nhất trong tháng, vẽ trước đó 1 ô vuông. Tất cả những mục lớn này ta đưa qua Mục Lục kèm số trang để dễ lật lại.

B5: Rồi lật qua trang mới bắt đầu đánh số, ghi Ngày, chia những thứ trong ngày theo 3 loại: Việc cần làm, Sự kiện, Nháp.

  1. Để 1 ô vuông trước Việc Cần Làm như đọc một chương sách, giải 3 bài tập hay mua bàn chải đánh răng cho Milu.
  2. Vẽ hình tròn nhỏ trước Sự Kiện như đi dự sinh nhật bạn Na, đi đám cưới Huy và Tùng, mẹ lên viện trợ nhân đạo.
  3. Dấu chấm đen cho Nháp trước những gì vu vơ thấy được, nghĩ tới trong ngày, những phát hiện nho nhỏ, những ý tưởng táo bạo bạn sợ sẽ quên mất, VD tiệm Photocopy đầu hẻm nghỉ Tết ngày 1/6, nhện có 8 ko phải 6 chân…

Lưu ý: đây là sổ theo dõi chứ không phải nhật ký, chủ yếu sử dụng từ khóa, ghi càng ngắn gọn càng tốt! Nếu có ghi chú gì đặc biệt, bạn có thể dùng kí hiệu như ! là khẩn cấp, quan trọng, O_O là để xem sau, * là nhất quyết xong, $ về tiền bạc v.v.

Ô-kê, vậy là trong cùng lắm 10 phút và 5 bước đơn giản, bạn đã tạo ra được cuốn sổ có thể phục vụ bạn ngay trong hôm nay và một tháng tới nữa! Cho nó chạy thử coi:

HOẠT ĐỘNG

B6: Cuốn tập và cây viết là 2 thứ rẻ tiền, dễ thay thế, chịu bạo hành, đủ nhẹ và nhỏ gọn để mang theo mà nhìn cũng đầy lịch lãm, trí thức, nên hãy ráng luôn giữ nó bên mình. Khi bạn làm xong một Việc, hay một Sự kiện đã xảy ra (Huy & Tùng đã đi nghỉ trăng mật), hay bạn đã dùng xong một thông tin Nháp, hãy viết một dấu check √ đầy thỏa mãn, ghi ngắn gọn Việc hay Sự kiện vào hàng trống của ngày hôm đó ở trang Tháng và nếu nó nằm trong các việc quan trọng trong trang Cần Làm, check √ ở đó luôn.

B7: Nếu việc đó chưa xong, bạn hãy xem xem việc đó có còn quan trọng không? Nếu hết thì gạch bỏ nó đi, nếu còn thì Tái định cư nó qua ngày hôm sau, nhưng nhớ vẽ thêm đấu mũi tên → ở trước. Bạn dời nó 1 ngày thì 1 mũi tên, 2 ngày thì 2 mũi, 3 ngày thì 3 mũi,đến ngày thứ 4 thì vẽ mũi tên rồi viết mũ 4 cho nó, viết cho tới lũy thừa 1024. Nói giỡn chứ 3 mũi tên là hết giới hạn, bạn đã trì hoãn nó quá lâu, hoặc là bạn làm việc đó ngay hôm đó đi, không thì gạch bỏ, vì rõ ràng là việc đó không đủ quan trọng!

B8: Đầu tháng sau (nếu bạn còn trụ được tới cuối tháng) hoặc đầu tuần sau (nếu bạn là người giữ được lời hứa), bạn dành 10′ coi lại trang Cần Làm xem bao nhiêu ô đã √ xong thì ghi vào Tương lai như là thành tựu của tháng, còn trống và làm như B6: gạch bỏ nếu không quan trọng, Tái định cư qua tháng sau.

 

Ô-kê, vậy là chỉ trong < 30 phút bạn đã nắm được trọn bộ bí quyết của phương pháp lên và GIỮ kế hoạch đơn giản, rẻ tiền nhất thế giới!

Bạn KHÔNG cần:

  • Không cần phải là tập tốt hay thậm chí tập mới, còn vài trang thôi cũng được!
  • Không yêu cầu viết màu, mực nước hoa lá hẹ. Viết Thiên Long, Thiên Long nhái, xanh đỏ đen tím vàng, viết chì… bất cứ cái gì viết được, đọc được là được.
  • 8 ngày thử nghiệm, vì từ thứ 2 đến chủ nhật có 7 ngày thôi, và các bạn không nên dừng vào thời điểm cuối 1 tuần. Đây là một trong số một số ít những gì tôi thấy thực sự hữu ích từ mớ sách self-help: luôn luôn chỉ nghỉ lúc bắt đầu một bước mới thay vì nghỉ khi kết thúc một bước cũ. Nghỉ dễ, bắt đầu khó – cảm giác thành công sau khi hoàn thành một nhiệm vụ sẽ khiến bạn dễ dãi với bản thân. Tức là, bạn thử làm việc theo phương pháp này từ thứ 2 tuần 1 đến HẾT ngày thứ 2 tuần 2 rồi ngồi xem xét lại hiệu quả của nó, thay vì nghỉ vào chủ nhật để rồi phải ép bản thân lết xác bắt đầu tuần mới. Tự trong tâm khảm các bạn biết các bạn sẽ làm gì nếu chỉ thực hiện đúng một tuần: chủ nhật hén, tự thưởng cho mình chút xả hơi hén, nghỉ ngơi hén, rồi quên luôn hén ☺!
  • Không cần đầu tư một nùi viết màu để vẽ những sơ đồ tư duy hào nhoáng, không cần mua những quyển sổ có chia ô, kẻ lịch, phân vùng bằng những miếng tab màu sắc. Không cần bất cứ gì mà bạn không có sẵn ngay trên bàn học!

 

Tại sao phương pháp này lại hiệu quả?

  • Vì nó gần như không tốn gì cả, dù bạn khó khăn cỡ nào cũng có thể làm được.
  • Vì đơn giản là bạn có thể làm nó ngay sau khi đọc, không thể viện cớ chờ mua thêm dụng cụ, cần tập huấn, khó khăn hay mất thời gian, vì chúng ta chỉ ghi vô cùng ngắn gọn.
  • Nhờ B6, sau 1 tháng, không cần lật qua lại mất thời gian, bạn dễ dàng nhìn thấy tất cả những gì mình đã làm trong tháng! Nếu trang Tháng và trang Tương lai trắng quá, bạn biết là có vấn đề :(!